Ads

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Vũ Dũng Minh: “ Đã làm nghệ thuật là phải theo trọn đời”

tháng 10 05, 2017 - No comments

Chiến tranh đã đi qua nhưng những mất mát, đau thương của nó để lại cho toàn dân tộc ta chưa bao giờ nguôi ngoai cho đến tận bây giờ. Những người lính, người dân yêu nước đã đổ máu, ngã xuống cho nền độc lập tự do của Tổ quốc. 

Dù là ở mặt trận nào thì họ cũng đã chiến đấu hi sinh hết mình cho cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc. Vừa tận tụy chăm sóc cho những chiến sĩ bị thương, vừa đi sáng tác nghệ thuật để phục vụ quân đội, khích lệ tinh thần quân dân trong đấu tranh chống giặc là những việc làm không quản ngại khó ngại khổ của bác sĩ - nhà viết kịch quân đội, trung tá Vũ Dũng Minh.

     “Làm người bác sĩ, người viết kịch là góp sức nhỏ của tôi cho Quân đội nhân dân Việt Nam”

Sinh ra và lớn lên tại vùng văn hóa Liễu Đôi – Hà Nam. Năm 1948, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc chàng trai trẻ 20 tuổi Vũ Dũng Minh đã tạm gác việc học tập của mình, rời xa gia đình thân thương để lên đường nhập ngũ. Tại doanh trại đơn vị đóng quân ở Thái Nguyên chàng y tá cao dáo điển trai này đã sáng tác ra Đường Minh Hoàn Du Nguyệt Điện – vở kịch đầu tay của ông cũng là tác phẩm khiến ông bén duyên với nghệ thuật sau này. Vở kịch viết tay của ông được đánh giá rất cao và được dựng đóng tại các Trung đoàn, Đại đoàn,…Khi làm y tá trưởng phụ trách công tác phòng bệnh của Tiểu đoàn phòng không 387( tiểu đoàn phòng không đầu tiên của Việt Nam) Vũ Minh được Thủ trưởng  chính trị viên Bùi Nguyên Cát giao cho tổ chức lớp Thiếu sinh quân để phục vụ việc học hát và học diễn của con em cán bộ. Và cũng từ đó bài hát “Hoan hô chiến sĩ phòng không” ra đời. Bài hát nhanh chóng được các chiến sĩ trong tiểu đoàn học thuộc lòng và thường được hát trong các buổi sinh hoạt.

Khi được điều đến  làm công tác tại Bệnh viện quân y 354. Ông chia sẻ mình  đã được chứng kiến nhiều cảnh các chiến sĩ đang bị thương nhưng vẫn đòi được ra viện để tiếp tục hoạt động Cách mạng. Vì vậy mà sau một thời gian ấp ủ,  tác phẩm  “Ra viện” chính thức được diễn trên sân khấu . Vở chèo chỉ kéo dài trong 30 phút nhưng đã được Vũ Minh khắc họa thành công tinh thần đấu tranh kiên cường, bất khuất của người lính cụ Hồ. Tác phẩm đã được Tổng cục hậu cần và Bộ văn hóa trao tặng  giải nhất.

Và từ đó văn học  nghệ thuật  đã trở nên dễ dàng hơn trong đôi mắt của chàng y tá trẻ. Nhưng khi được hỏi đến sự nghiệp sáng tác của mình thì ông vẫn cười cười, khiêm tốn trả lời với chúng tôi: “Tôi đến với nghệ thuật viết kịch là một cái duyên còn tài cán thì tôi chẳng dám nhận, viết được kịch chắc là do tôi được truyền lại từ cái gen nghệ thuật của bà mẹ thân sinh ra tôi”. Cũng có cái lí, vì sinh thời người mẹ của Vũ Minh là diễn viên nữ của một đoàn chèo gia đình trong dòng họ Hoàng ở làng Nội xã Liêm Sơn huyện Thanh Liêm.

 Những năm kháng chiến chống Pháp qua đi, đất nước giành thắng lợi, từ việc chăm chỉ học hỏi, trau dồi học thức và nỗ lực làm việc hết mình Vũ Duy Minh đã lên làm trưởng Khoa nội Bệnh viện Quân y 354. Nhưng với cảm hứng duy nhất là Giải phóng dân tộc muốn cùng trải qua những ngày tháng gian khổ cùng các chiến sĩ để có thể viết ra những câu chuyện chân thực nhất mà ông đã tình nguyện báo cáo lên Tổng cục chính trị để được đi thực tế ở Trường Sơn – nơi rừng sâu, bom đạn nghìn trùng. Trong một dịp thăm đội Điều trị quân đội ở đây Vũ Minh đã được các chiến sĩ  kể về một người bác sĩ rất nhiệt tình giữ lại những người lính bị thương  nặng ở lại doanh trại để ông chăm sóc và cứu chữa. Sau khi tìm hiểu, ông đã lấy câu chuyện đó rồi về lại Đơn vị ở Hà Nội viết ra vở kịch Đôi mắt vào năm 1971. Là tác phẩm để đời của Vũ Duy Minh, đã gây tiếng vang lớn trong nền sân khấu nghệ thuật của Việt Nam đến tận bây giờ. Tác phẩm được 21 đoàn nghệ thuật dàn dựng và được khán giả trong cả nước đón nhận. Nguyên tổng Bí thư  Trung ương Đảng Lê Khải Phiêu, Nguyên Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương và Bộ chính trị  Lê Duẩn, và các cán bộ cấp cao của Đảng ta lúc bấy giờ cũng đã ngồi dưới sân khấu của các đoàn kịch lớn để đón  xem vở kịch này. Đó cũng là một điều rất vinh dự cho cá nhân ông nói riêng và đoàn kịch nói Trung ương nói chung. Đến bây giờ khi nhắc lại thành công của vở kịch này nhà viết kịch Vũ Dũng Minh ngậm ngùi nói: “Tôi vẫn không ngờ  Đôi mắt lại có thể thắng lợi đến như vậy. Tất cả đều là nhờ tấm gương sáng của các đồng chí thương binh liệt sĩ, các cán bộ chiến sĩ bộ đội khích lệ, thôi thúc nên tôi mới xây dựng được những hình tượng sân khấu  ấn tượng đến như vậy”.

Cũng là từ tác phẩm này mà ông được Nhà hát kịch nói Trung ương lúc bấy giờ trao tặng nhuận bút là  2000 đồng tiền mặt. Vì là tác phẩm đầu tiên được  thưởng lớn như vậy nên Vũ Minh đã mở một bữa tiệc nho nhỏ mời Tiểu đoàn của mình góp vui, tối hôm đó ông đã dùng tới 1800 đồng. Còn 200 đồng ông gửi về cho vợ con  gọi là cùng chia sẻ niềm vui với ông.  Nhưng vì tuổi trẻ nông nổi chưa hiểu hết được sự đời và hơn nữa là thấy bố đi xa lâu ngày không về thăm gia đình nên người con út của Vũ Minh đã trách ông là chỉ cầm có 200 đồng về. Ông nói lúc đấy ông giận lắm, nó vẫn chưa hiểu người làm nghệ thuật là như thế nào. Đã theo nó thì có khi còn yêu nó hơn chính bản thân mình, ông chia sẻ. Và sau này do vở kịch Đôi mắt cũng như Nhật kí người mẹ thắng lợi lớn như vậy nên đến năm 1972 Chủ nhiệm Tổng cục chính trị lúc bấy giờ là Song Hào đã điều ông về làm việc tại bộ phận sáng tác văn học nghệ thuật tại đây.

Ảnh chụp: Ông Vũ Dũng Minh khi ở tuổi 90
Ảnh chụp: Ông Vũ Dũng Minh khi ở tuổi 90
90 năm vẫn đam mê nghệ thuật.

Là người lính ông đã trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ anh dũng của dân tộc. Từ anh y tá quân y đến bác sĩ, nhà viết kịch quân đội đã cống hiến tận tụy cho Tổ quốc, nhưng chưa bao giờ ông thấy đóng góp của mình là đủ. Sau khi nghỉ hưu, Vũ Dũng Minh ở lại Hà Nội sống. Có những buổi giao lưu văn nghệ quân đội đặc sắc, ông vẫn nhờ bạn bè, người thân mua vé đi xem. Thế mới thấy hết tình yêu của ông với nghệ thuật sân khấu như thế nào. 

Năm 2016 ông dọn về nhà người con thứ hai của mình ở phường Minh Khai, Phủ Lí – Hà Nam để con cháu thuận tiện chăm sóc. Đến cái tuổi gần đất xa trời này nhưng ông vẫn miệt mài bên những trang sách văn học, soạn nhạc làm đĩa,…Ông cho hay đã làm nghệ thuật là pải theo trọn đời. Bây giờ không viết được gì cả nên làm được gì thì làm. Và như vậy ngày nào ông cũng cầm sách đeo kính đọc sách. Ở tuổi 90, tóc đã bạc trắng nhưng mắt ông vẫn còn rõ lắm, giọng nói và cả tư thế ngồi thì vẫn nghiêm chỉnh như những người lính bình thường. 

Ông dẫn chúng tôi vào phòng của ông. Những bước chân đã thấy rõ tuổi già của ông, vừa đi ông vừa bám vào vào tường vào cửa nhưng từng bước từng bước đều rất vững chắc.Căn phòng của ông rộng khoảng 30m2, trên tường treo toàn tranh ảnh ngày xưa, rồi tivi, đầu đĩa và máy tính đầy đủ. Ông ngồi vào bàn làm việc nơi để máy tính và rất nhiều băng đĩa trên đó. Ông sử dụng  máy tính trông rất thành thạo. Ông sưu tập những video chương trình nghệ thuật sân khấu và những bản nhạc yêu thích rồi tải về và làm thành những chiếc đĩa nhạc. 

Ông cho chúng tôi xem chiếc đĩa được để cẩn thận trong hộc tủ, trên mặt đĩa ghi rất rõ ràng mấy chữ Đôi mắt chương 1-2,3-4 và kèm một số chú thích nhỏ. Ông nói đây là bản gốc nên phải cất kĩ và rồi những bài báo, trang sách từ thời chiến tranh được ông lật mở một cách nhẹ như đang nâng niu đồ bảo vật. Những trang giấy, bức ảnh, đĩa băng hay các kỉ vật xưa cũ ấy đều được ông bảo quản và trưng bày rất gọn gàng.

Ảnh chụp: Vũ Dũng Minh bên bàn làm băng đĩa

 40 năm phục vụ cho quân đội cũng là 40 năm cống hiến cho nghệ thuật sân khấu.

Quá trình phục vụ lâu dài trong quân đội đã giúp cho Vũ Dũng Minh có được vốn sống phong phú vô cùng quý giá. Cho nên những người con của ông mặc dù đều làm những chức vụ khá cao tại Hà Nam nhưng đều mang dáng vẻ gần gũi, giản dị. Ông luôn dạy con cháu mình phải tự biết trau dồi bản thân vừa làm một công dân tốt vừa làm một nhà lãnh đạo có trách nhiệm với dân.

Bốn mươi năm làm bác sĩ quân đội chăm sóc cứu chữa những người đồng đội, 40 năm theo đuổi con đường nghệ thuật của mình mà không ngại khó ngại khổ nơi chiến tuyến nguy hiểm. Đeo trên vai Vũ Dũng Minh đã cho chúng thấy ở ông là một người lính kiên cường, người bác sĩ tận tụy và là một câyviết kịch tài ba. Sống nhiệt huyết và cống hiến trọn đời. Những tác phẩm  giá trị mà ông để lại cho làng nghệ thuật sân khấu quân đội là vô cùng to lớn. Vở kịch Đôi mắt sẽ còn sống trọn trong lòng người xem và những câu hát về người lính Phòng không vẫn ở mãi trong tâm thức những người lính quân đội Viêt Nam. “…Này hỡi tàu bay cứ lượn nhào cuồng quay. Ông nhằm ông bắn cho nhà mày chết toi…”


Dương Thị Nhung




  • Share this post:

Tin Nét

Hello, Tôi là Tin Nét, Chào mừng các bạn đến với trang website của tôi tại Tin tức mới nhất

Recent Posts

0 nhận xét:

Nhận tin qua mail

Đăng nhập mail của bạn vào để nhận những tin tức mới nhất của website!

Cơ quan chủ quản: Lớp Báo Mạng K12 - Trường CĐ Phát thanh Truyền hình I

Giấy phép hoạt động báo điện tử Tin Nét trên Internet số:

Chịu trách nhiệm: Thân Văn Quyết

Điện thoại: 000000000. Fax: 000000000

Email: tinnet.net@gmail.com. Website: http://www.tinnet.net

© 2014 Tin tức mới nhất trong ngày. WP Theme-junkie converted by Bloggertheme9
Powered By Blogger | Published By Gooyaabi Templates .
back to top